Key takeaway

Glass-Steagall 1933 tách biệt ngân hàng thương mại và ngân hàng đầu tư để bảo vệ tiền gửi khỏi rủi ro thị trường; bị bãi bỏ năm 1999 và đây là một trong các nguyên nhân dẫn đến khủng hoảng tài chính 2008.

WHAT

Đạo luật Glass-Steagall (Banking Act 1933) được ban hành sau Đại Khủng hoảng 1929, cấm ngân hàng thương mại nhận tiền gửi tham gia bảo lãnh phát hành hoặc kinh doanh chứng khoán, đồng thời cấm ngân hàng đầu tư có quan hệ chặt chẽ với ngân hàng thương mại. Đạo luật tạo ra bức tường lửa giữa hai mô hình trong 66 năm (1933-1999).

WHY/HOW

Sau sụp đổ thị trường chứng khoán 1929 và hàng nghìn ngân hàng phá sản, lý do tách biệt là tránh để tiền gửi của dân bị dùng cho hoạt động đầu cơ rủi ro cao. Năm 1999, đạo luật Gramm-Leach-Bliley bãi bỏ hạn chế này với lý do tăng sức cạnh tranh so với ngân hàng toàn cầu (Thụy Sĩ, Nhật Bản, Anh không phân tách). Hệ quả: các ngân hàng kết hợp hai chức năng tham gia quỹ phòng hộ, giao dịch CDO (chứng khoán đảm bảo bất động sản) khủng hoảng 2008. Dodd-Frank Act 2010 phản ứng bằng cách hạn chế tự doanh (Volcker Rule) và lập Ủy ban bảo vệ người tiêu dùng tài chính (CFPB).

Notes

  • 2022-10
    • Glass-Steagall 1933: cấm ngân hàng thương mại bảo lãnh/kinh doanh chứng khoán, cấm ngân hàng đầu tư nhận tiền gửi - duy trì 66 năm không có khủng hoảng ngân hàng lớn
    • Gramm-Leach-Bliley 1999 (TT Bill Clinton ký): bãi bỏ hạn chế Glass-Steagall, cho phép ngân hàng thương mại + đầu tư + bảo hiểm sát cánh
    • Chỉ 9 năm sau khi bãi bỏ: khủng hoảng tài chính 2008
    • Dodd-Frank 2010 (TT Obama ký): lập CFPB, cấm ngân hàng tự doanh và sở hữu tỷ lệ lớn ở quỹ đầu cơ