Key takeaway
EPR buộc nhà sản xuất chịu trách nhiệm tái chế sản phẩm sau khi người tiêu dùng thải bỏ - nguyên tắc ‘người gây ô nhiễm phải trả tiền’.
WHAT
EPR (Extended Producer Responsibility) là chính sách buộc nhà sản xuất và nhập khẩu chịu trách nhiệm thu gom, tái chế sản phẩm/bao bì sau khi người tiêu dùng thải bỏ. Khái niệm do GS Thomas Linquis (Thụy Điển) đề xuất năm 1990, được OECD phổ biến và hơn 350 chính sách EPR đã được ban hành toàn cầu tính đến 2013.
WHY/HOW
Nguyên tắc cốt lõi: ‘người gây ô nhiễm phải trả tiền’ - dịch chuyển gánh nặng xử lý chất thải từ xã hội/nhà nước về phía nhà sản xuất. Doanh nghiệp có hai lựa chọn: (1) tự tổ chức tái chế hoặc thuê đơn vị tái chế, (2) đóng góp vào quỹ bảo vệ môi trường theo công thức F = R (tỉ lệ tái chế bắt buộc) x V (khối lượng) x Fs (định mức chi phí tái chế). EPR thúc đẩy doanh nghiệp thiết kế sản phẩm dễ tái chế, đổi mới mô hình kinh doanh (bán dịch vụ thay vì bán bao bì) để giảm chi phí tuân thủ.
Related
Notes
- 2024-01
- Việt Nam áp dụng EPR bắt buộc từ 01/01/2024 theo Luật BVMT 2020 (Điều 54-55) và Nghị định 08/2022
- Lộ trình: 2024 (bao bì, pin ắc quy, dầu nhớt, xăm lốp) - 2025 (điện tử) - 2027 (ô tô, xe máy)
- Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên tại Đông Nam Á áp dụng EPR bắt buộc
- Ví dụ định mức: hộp nhựa < 500ml = 50 đồng/cái, chai thủy tinh = 150 đồng/cái